Hàng năm, vào mùa thi, mùa ra trường của SV, lại có hàng loạt bài báo đau đáu về vấn đề giáo dục và về “đầu ra” của cử nhân. Trong khi đó, vấn đề học tập của các bạn trẻ nước ngoài có vẻ “sôi động” theo một hướng khác.

Lớp học được tổ chức thành các buổi thảo luận nhóm

Không có chuyện “rắn là một loài bò”

Thái Đức (học sinh Đức, gốc Việt) vừa quyết định lựa chọn du học tại ĐH Quản trị kinh doanh EBS ở Singapore. Đức cho biết, ở Đức, những teen nào học được, sẽ thi vào các trường "đỉnh" trong và ngoài nước. Teen học kém sẽ không theo đuổi tấm bằng đại học mà chuyển sang học nghề. Vấn đề chọn trường, lớp rất đơn giản. Ngay cả việc vào học trường trung học, nếu bạn thích trường nào thì thi vào trường ấy. Tuyệt nhiên không có chuyện “chạy sô” xin xỏ để vào trường chuyên, lớp điểm.

Đức cho hay, không giống như ở VN "cái gì cũng học", chương trình học của các bạn trẻ Đức tập trung chủ yếu vào chuyên ngành hẹp. Các lớp học được tổ chức thành các buổi thảo luận, tranh luận. Ở đó, học sinh mới là "người cầm míc", giáo viên chỉ là người hướng dẫn, bổ trợ. Ở bậc đại học, nơi sinh viên dành nhiều thời gian nhất là thư viện. Các buổi lên lớp chủ yếu để thầy giáo giao bài, nêu các vấn đề, và kê ra một loạt sách tham khảo. Nhiệm vụ của người học là đọc tất cả các sách được cho, tìm hiểu vấn đề và sau đó cùng lên lớp để thảo luận. Và tất nhiên không có chuyện cắm cúi ghi ghi chép chép, lại càng không có những câu chuyện vui về việc học thuộc lòng một cách máy móc: "rắn là một loài bò...".

Tập làm... Thủ tướng

Một điểm khác biệt lớn dễ nhận thấy đó là việc đào tạo kỹ năng mềm, kỹ năng tổ chức cuộc sống. Hàng năm ở Đức, một số trường học tổ chức cho học sinh tới tham quan Hạ viện và Thượng viện. Mỗi học sinh được tập làm Thủ tướng, đứng trên bục phát biểu như một chính trị gia. Nhờ có hoạt động này, các bạn trẻ tự tin hơn rất nhiều, kỹ năng diễn thuyết trước đám đông nhờ đó cũng được cải thiện đáng kể.

Ở Mỹ cũng có một chương trình tương tự như vậy mang tên "US Senate Youth Program". Các học sinh được học hỏi về chính trị, tham dự các cuộc họp, gặp gỡ các Thượng nghị sĩ, đại sứ nước ngoài tại Mỹ, thậm chí được gặp cả Tổng thống.

Không đi làm thêm thì... xấu hổ lắm

Học bổng của các trường nước ngoài khá lớn, thậm chí rất lớn. Nó hầu như có thể giúp học sinh, sinh viên trang trải đời sống và việc học hành. Thế nhưng, các bạn trẻ Mỹ, Nhật vẫn "say mê" làm thêm ngay từ bậc trung học. Ở VN, việc làm thêm diễn ra ở bậc đại học nhiều hơn. Được biết, năm 2002, một teen tại Bắc Mỹ có thể tự trang trải đến 70% chi phí hàng tháng. Ngọc Anh – du học sinh VN tại Nhật, cho hay, đối với một teen Nhật, “chỉ đi học mà không đi làm thêm thì xấu hổ lắm”. Ở cấp đại học, hầu như sinh viên nào cũng đi làm thêm. Nhờ vậy, họ thực sự là "những người trẻ năng động", cứng cáp với đầy trải nghiệm sống.

Bên cạnh đó, việc rèn luyện thể lực rất được coi trọng. Ở Việt Nam, thể dục là môn học không được ưa thích cho lắm và các hoạt động thể thao ngoại khóa chưa thực sự phổ biến. Các trường trung học có khu thể thao liên hợp phục vụ học sinh rất hiếm. Thế nhưng ở Nhật, các giờ học ngoại khóa sẽ được tổ chức xen kẽ với các buổi tập thể thao. Và tất nhiên, các trường sẽ thường xuyên tổ chức giao lưu, thi thố với nhau.

Ra trường với tâm thế tự tin

Những con "chiến mã"

Thị trường việc làm ngày càng cạnh tranh khốc liệt, có được một công việc tốt không phải là điều đơn giản. Chính vì vậy, ngay khi đang học đại học, các sinh viên Nhật đã bắt đầu “săn” việc. Các bạn trẻ Nhật được đánh giá là chuyên nghiệp trong công việc. Họ được cố vấn về nghề nghiệp, được hướng dẫn các kỹ năng xin việc, thậm chí, được đào tạo bài bản về các kỹ năng hành động.

Chính nhờ sự chuyên nghiệp ấy, khi ra trường, họ là những con "chiến mã" đã được rèn luyện. Mùa ra trường, ở Nhật ít có chuyện báo chí ầm ầm ca thán, nào là đề thi lại sai, sinh viên tốt nghiệp ra trường khó có việc làm. Và tất nhiên, lại càng ít có chuyện phàn nàn về chất lượng “sản phẩm giáo dục” thiếu sức khoẻ, thiếu kĩ năng sống, thiếu vốn kiến thức cơ bản để hoà nhập với đời sống xã hội.

theo dailyinfo